Skip to content

Write To Become

Simple Learning Is the Best Way

Menu
  • Home
  • Blog
  • Categories
  • About
  • Contact
Menu

PRIDE – THE GREAT SIN

Posted on December 16, 2025December 16, 2025 by thanhtrucam2107@gmail.com
20200507 175241

“Lucifer, thiên thần sáng chói nhất của Thiên Đàng, được tạo ra với vẻ đẹp và tài năng không ai sánh bằng. Nhưng chính sự hoàn hảo đó đã khiến hắn nhìn vào mình và thầm nghĩ: “Tại sao ta phải phục tùng khi ta có thể tự mình cai trị?” Một ý niệm thoáng qua, nhưng đủ để biến thiên đường thành chiến trường, đủ để Lucifer từ thiên thần thành kẻ sa ngã, từ ánh sáng trở thành bóng tối. Lòng kiêu hãnh đã dẫn hắn vào vực sâu không lối thoát.”

…

Tôi biết mình có lẽ không đủ kiên trì hay kỷ luật để viết nhật ký mỗi ngày. Nhưng nếu muốn biến sở thích thành sự nghiệp thực sự, tôi phải nỗ lực nhiều hơn. Tôi mong mình viết những dòng chữ ngay ngắn, chỉnh chu trên giấy, nhưng mỗi lần cầm bút, tôi lại ấn quá mạnh, cơ tay mỏi nhừ. Có lẽ đó là cái giá phải trả cho việc muốn mọi thứ hoàn hảo.

Tối nay tôi sẽ đi xem phim với bạn (bạn tôi có gu phim rất tốt, nên đa phần phim bạn tôi chọn sẽ không dở như phim kinh dị Việt Nam), chỉ để tạm thời thoát khỏi sự hỗn loạn trong tâm trí. Tôi thật sự muốn xem một bộ phim nào đó, bất kỳ thể loại nào cũng được, bởi tôi biết các tác giả thường xem rất nhiều phim, đọc vô vàn sách để mở mang trí tưởng tượng và rèn giũa ngòi bút. Ban đầu, tôi không hề thích đọc. Nhưng vì muốn viết tốt hơn, tôi buộc bản thân phải đắm mình vào từng con chữ. Tôi luôn ghét bắt đầu một điều gì đó, nhưng bằng cách nào đó, sự kiên trì dần biến điều tôi ghét thành niềm vui. Có lẽ ai cũng vậy, hoặc là yêu, hoặc là căm ghét một điều gì đó nếu trải qua nó đủ nhiều.

Não tôi lúc này như một cỗ máy rệu rã cần caffeine để hoạt động, nhưng tôi chỉ uống nước suối. Dù sao nó cũng tốt cho sức khỏe và tiết kiệm hơn. Tôi đang cố tập cho mình không phụ thuộc, vì tôi ghét cảm giác bị trói buộc hay mất mát khi quá dựa dẫm vào bất cứ điều gì. Một kiểu “attachment issue,” nỗi sợ gắn kết vô hình nào đó mà tôi vô thức tránh né.

Hôm qua tôi và em trai nhắn tin đến gần 1 giờ sáng, kể về trải nghiệm đa cấp ở Sài Gòn. Lũ sinh viên năm nhất như em luôn là mục tiêu của những kẻ lừa đảo. Tôi không khuyên nhủ nhiều, vì bản thân chưa từng trải qua, nhưng tôi khinh ghét những kẻ kiếm tiền trên sự sợ hãi và mơ hồ của người khác. Tôi từng tin tưởng một vài “chuyên gia” bán khóa học trên YouTube, để rồi bị lừa. May mắn lúc đó chỉ có tôi bị lừa. Tân, một người bạn trong nhóm tôi, đã đề nghị giúp đỡ em tôi nếu cần, và tôi thật sự biết ơn vì có những người tử tế như vậy trong đời.

Gần đây, cách tôi nhìn nhận thế giới thay đổi rất nhiều. Tôi chọn không tin nhiều vào Chúa nữa. Đúng, đó là lựa chọn của tôi. Tôi thấy hạnh phúc vì có khả năng lựa chọn, được tự do. Nhưng tự do đó cũng mang theo nỗi sợ, sợ mất đi những người thân yêu trong cộng đồng tôi từng gắn kết. Nghĩ đến điều đó khiến tôi đau khổ. Giờ đây, tôi có thể dựa vào bản thân nhiều hơn, đặt mình vào vị trí duy nhất “the only chair in my heart” để ra quyết định cho cuộc đời mình, hy vọng rằng tôi đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi sóng gió.

Tôi chưa bao giờ thật sự quyết tâm làm điều gì. Nhưng hiện tôi đã thay đổi, tôi khao khát nhiều thứ hơn. Tôi học cách chấp nhận rằng mình có thể thay đổi, có khi thay đổi 360 độ. Điều này khiến những người xung quanh ngạc nhiên, thậm chí cả tôi cũng phải tự điều chỉnh để quen với những lựa chọn của chính mình.

Tôi hy vọng những người yêu tôi vẫn sẽ yêu tôi, ngay cả khi tôi không còn là con người họ từng biết. Hy vọng rằng họ yêu tôi vì tôi luôn cố gắng là chính mình, vì tôi luôn tìm kiếm sự phát triển.

Những người bạn của tôi khiến tôi ghen tỵ. Họ thật xinh đẹp, rạng ngời, có công việc ổn định ở tuổi đôi mươi mà tôi khao khát. Trong khi đó, tôi lại đang đuổi theo một giấc mơ viển vông “trở thành một nhà văn”. Liệu tôi sẽ từ bỏ giấc mơ này và chọn một cuộc sống ổn định, hay tôi sẽ tiếp tục chìm trong mớ hỗn độn mang tên hoài bão?

Có khi tôi sẽ chấp nhận cuộc sống văn phòng từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, trang điểm thật xinh đẹp sau giờ làm, và đi hẹn hò như bao người khác. Nhưng tôi không chắc mình sẽ hạnh phúc với lựa chọn ấy.

Tôi nghĩ mình khác biệt, đặc biệt. Tôi đề cao bản thân quá mức, cho rằng mình có thể chống chọi với cả thế giới. Nhưng liệu đó có phải là sức mạnh, hay chỉ là sự ngu dốt được ngụy trang bởi lòng kiêu hãnh?

-TLNN

Tôi đã dần có ý thức trách nhiệm với lựa chọn của mình? Bạn thì sao?😎

Category: Uncategorized

Recent Posts

  • PRIDE – THE GREAT SIN
  • What I’ve learned from road trips
  • How to Write 10,000 Words a Week
  • Are You Sabotaging Your Creativity
  • Getting What You Want
  • Nỗi buồn
  • Tôi lang thang

Recent Comments

  1. A WordPress Commenter on Hello world!

Archives

  • December 2025
  • October 2025

Categories

  • Uncategorized
  • Lifestyle
© 2026 Write To Become | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme