Hôm nay là Chủ nhật. Lẽ ra vào giờ này, tôi đang ngồi ở nhà thờ, chăm chú lắng nghe bài giảng của Mục sư. Thế nhưng, ý tưởng làm việc và tận hưởng cảm giác viết nhật ký buổi sáng ở một quán cà phê lại hấp dẫn hơn nhiều.
Tôi nhắn cô Eun để thông báo rằng sẽ không đến nhà thờ sáng nay. Cô có chút thất vọng, nhẹ nhàng nhắc nhở về sự vắng mặt gần đây của tôi. Quả thật, hai tuần qua tôi đã ưu tiên công việc hơn, thay vì tham dự lễ nhà thờ. Điều mà các bạn và cô Eun hi vọng.
Tôi đã chọn thành thật, nói rõ tôi định làm gì thay vì viện cớ hoặc bịa ra lý do để nhận được sự đồng cảm. Với tôi, sự thật luôn được ưu tiên, dù đôi khi nó không dễ dàng. Tôi đã từng nói dối để tránh những câu hỏi khó xử, nhưng giờ đây tôi cố gắng sống thật với chính mình và với những người xung quanh hơn. Phải chăng tôi không sợ họ tổn thương? Có chứ, tôi sợ. Nhưng tôi trân trọng sự chân thành và muốn những người thân yêu thực sự hiểu con người tôi. Đó là cách tôi thể hiện sự tôn trọng với họ.
Ngồi trong quán cà phê gần nhà, không gian thật yên tĩnh, chỉ có lác đác vài người trò chuyện và làm việc. Tôi vừa đếm, tổng cộng có 12 người. Trước khi rời nhà, tôi đã mường tượng cảnh bản thân ngồi viết như thế nào. Ban đầu, tôi định đến 2len Nguyễn Đình Chiểu, nhưng không gian ở đó khá tối và mùi cà phê đặc trưng luôn ám vào quần áo khiến tôi khó chịu. Mùi hương ấy còn lấn át cả nước hoa mà tôi cố tình xịt.
Katinat là nơi tiếp theo tôi nghĩ tới, cà phê ở đó hợp gu của tôi hơn, và sáng nay tôi thực sự thèm một ly cà phê ngon. Nhưng khi đến nơi, nhìn hàng xe chật kín và không gian đông nghẹt, tôi đành đổi hướng, chạy thẳng qua Otis. Hóa ra buổi sáng ở đây lại khá dễ chịu.
Ôi, ngồi nhâm nhi ly cà phê thơm nồng cùng táo đã gọt sẵn, tôi cảm thấy thư thái vô cùng. Bữa sáng đơn giản gồm hai quả táo, nửa trái xoài chín và hai múi bưởi, vừa đủ năng lượng cho tôi. Sao tôi yêu cái cảm giác trở thành một nhà văn quá. Thật chậm rãi, thật dễ chịu và có chút gì đó kỳ lạ, như thể tìm thấy chính mình trong từng dòng chữ.
Gần đây, tôi đọc Bird by Bird của Anne Lamott, một cuốn sách khiến tôi say mê việc viết hơn bao giờ hết. Tác giả đã giúp tôi hiểu cách một nhà văn dành thời gian cho việc viết và mài giũa kỹ năng của mình. Tôi cố gắng nắm bắt từng khoảnh khắc, từng chuyển động, từng cuộc đối thoại của mọi người xung quanh. Việc quan sát, suy ngẫm và im lặng dõi theo thế giới này làm tôi cảm thấy “đúng là tôi” rồi.
Đã hơn 10 giờ sáng. Tiếng nói chuyện ngày càng rôm rả. Hai ông anh, có vẻ vừa chơi tennis xong, bước vào quán để trò chuyện thay vì ăn sáng, hoặc có lẽ họ đã ăn sáng rồi. Trước đó là một tên khá trẻ, trông như dân IT tầm 25 tuổi, da hơi đen, dáng gầy, đeo kính và mặc đồ giản dị, áo thun xám in hình, quần tây đen, dép sandal không quai. Anh ta làm tôi liên tưởng đến Khánh, cậu nhân viên ở chỗ làm của tôi.
Một gia đình ba người vừa đến. Hai mẹ con cãi cọ qua lại về việc gọi đồ uống. Người mẹ, tầm 40 tuổi, mặc áo sát nách xanh dương điểm hoa trắng ngang rốn, phối cùng quần kaki trắng ống suông, rất trẻ trung. Đứa con gái chừng 14-15 tuổi, mặc quần short hồng và áo tay phồng cổ polo sọc ca rô, viền tay áo cùng màu nhìn chả hợp mốt. Người cha tiến đến từ phía cầu thang, áo polo vàng chanh trầm hơi cũ với một cái quần jean sờn màu do giặt quá nhiều lần, cầm khay đựng bốn ly nước ngồi xuống cùng một ông bạn bụng bự, mặc áo thun thể thao không cổ, cái kiểu các ông chú 50 tuổi ngoài công viên hay mặc, rất hợp với cái nắng đổ lửa tại Sài Gòn.
Họ ngồi đối diện tôi nhưng tiếng trò chuyện xung quanh quá ồn tôi chả nghe họ nói gì. Nhưng chắc là chuyện phiếm, than vãn về việc chọn quán cà phê. Người mẹ có vẻ rất thích nước tại 2len nên không hài lòng lắm về quán này. Nhăn nhó và lấy nước của ông chồng hút một ngụm “Hời, nước 2len là ngon nhất”. Nghe họ nói chuyện thì có vẻ là người Hoa.
Tôi vẫn luôn tò mò lý do tại sao quán này nhiều người Hoa đến thế, lần nào tôi đến cũng sẽ có ít nhất một bàn người Hoa nói chuyện huyên náo, cười khà khà rất thoải mái. Có phải do quán này ở quận 5 hay do chủ quán này là người Hoa nên cộng đồng họ đến ủng hộ?
Không khí trong quán dần nhộn nhịp hơn. Đã có hơn 20 người. Những cuộc trò chuyện, tiếng gõ bàn phím, và ánh sáng chan hòa qua khung cửa kính lớn làm tôi thấy tràn đầy năng lượng. Quán có không gian rộng rãi nên dường như ai ai cũng có thể tận hưởng góc riêng của mình, các bàn xếp không quá sát nhau. Tôi đang ngồi tại một cái bài chữ nhật dài cuối phòng gần cửa kính, bàn đủ cho một nhóm 7 người (nhưng người đến trước thì có quyền lựa chọn), tôi đã chọn cái bàn to cho mình, mặc kệ có bất lợi cho ai đến sau. Lúc đầu có một cặp nam nữ đến xin ngồi chung, tôi đã dời chỗ nhưng có vẻ ngồi kế cửa sổ làm cô gái hơi khó chịu nên họ đã dọn qua bàn khác. Dù không thoải mái nhưng tôi không phiền nếu họ ngồi chung. Nếu khó chịu tôi sẽ tìm bàn khác.
Chỉ còn một miếng táo cuối cùng. Hai múi bưởi sẽ để dành cho bữa trưa. Mùi cà phê thoang thoảng khiến tôi tỉnh táo hơn. Chắc tôi sẽ ngồi thêm hai tiếng nữa để hoàn thành các task hôm nay.
